Kinh Pháp Cú 18 – Phẩm Cấu Uế

235. “Ngươi nay giống lá héo,
Diêm sứ đang chờ ngươi,
Ngươi đứng trước cửa chết,
Ðường trường thiếu tư lương.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

236. “Hãy tự làm hòn đảo,
Tinh cần gấp, sáng suốt.
Trừ cấu uế, thanh tịnh,
Ðến Thánh địa chư Thiên.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

237. “Ðời ngươi nay sắp tàn,
Tiến gần đến Diêm Vương.
Giữa đường không nơi nghỉ,
Ðường trường thiếu tư lương.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

238. “Hãy tự làm hòn đảo,
Tinh cần gấp sáng suốt.
Trừ cấu uế, thanh tịnh,
Chẳng trở lại sanh già.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

239. “Bậc trí theo tuần tự.
Từng sát na trừ dần.
Như thợ vàng lọc bụi
Trừ cấu uế nơi mình.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

240. “Như sét từ sắt sanh,
Sắt sanh lại ăn sắt,
Cũng vậy, quá lợi dưỡng
Tự nghiệp dẫn cõi ác.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

241. “Không tụng làm nhớp kinh,
Không đứng dậy, bẩn nhà,
Biếng nhác làm nhơ sắc,
Phóng dật uế người canh”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

242. “Tà hạnh nhơ đàn bà,
Xan tham nhớp kẻ thí,
Ác pháp là vết nhơ,
Ðời này và đời sau.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

243. “Trong hàng cấu uế ấy,
Vô minh, nhơ tối thượng,
Ðoạn nhơ ấy, tỷ kheo,
Thành bậc không uế nhiễm.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

244. “Dễ thay, sống không hổ
Sống lỗ mãng như quạ,
Sống công kích huênh hoang,
Sống liều lĩnh, nhiễm ô.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

245. “Khó thay, sống xấu hổ,
Thường thường cầu thanh tịnh.
Sống vô tư, khiêm tốn,
Trong sạch và sáng suốt.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

246. “Ai ở đời sát sinh,
Nói láo không chân thật,
Ở đời lấy không cho,
Qua lại với vợ người.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

247. “Uống rượu men, rượu nấu,
Người sống đam mê vậy,
Chính ngay tại đời này,
Tự đào bới gốc mình.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

248. “Vậy người, hãy nên biết,
Không chế ngự là ác.
Chớ để tham phi pháp,
Làm người đau khổ dài.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

249. “Do tín tâm, hỷ tâm
Loài người mới bố thí.
Ở đây ai bất mãn
Người khác được ăn uống,
Người ấy ngày hoặc đêm,
Không đạt được tâm định?”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

250. “Ai cắt được, phá được,
Tận gốc nhổ tâm ấy.
Người ấy ngày hoặc đêm,
Ðạt được tâm thiền định.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

251. “Lửa nào bằng lửa tham!
Chấp nào bằng sân hận!
Lưới nào bằng lưới si!
Sông nào bằng sông ái! ”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

252. “Dễ thay thấy lỗi người,
Lỗi mình thấy mới khó.
Lỗi người ta phanh tìm,
Như sàng trấu trong gạo,
Còn lỗi mình, che đậy,
Như kẻ gian dấu bài.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

253. “Ai thấy lỗi của người,
Thường sanh lòng chỉ trích,
Người ấy lậu hoặc tăng,
Rất xa lậu hoặc diệt.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

254. “Hư không, không dấu chân,
Ngoài đây, không sa môn,
Chúng sanh thích hý luận,
Như lai, hý luận trừ.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế

255. “Hư không, không dấu chân,
Ngoài đây, không sa môn.
Các hành không thường trú,
Chư Phật không giao động.”

Kinh Pháp Cú Phẩm Cấu Uế
Nguồn: Loiphatday.com

Comments

  1. Vo thi sau says

    Nam Mô A Di Đà Phật. Mình bị nghiệp chướng chồng không thương, coi thường. Làm cách nào để chuyển nghiệp đây.

    • đạt says

      Có một cô gái nọ mới đi làm dâu. Cô dâu mới thấy mình không thể sống chung được với mẹ chồng vì cá tính hai người khác nhau một trời một vực. Bà mẹ chồng hay trách cô, cô dâu mới cũng hay bướng bỉnh, làm cuộc sống hai người luôn gay gắt, căng thẳng.
      – Anh ơi, em không thể nào sống chung với mẹ được nữa. Chúng mình dọn ra ở riêng đi?
      – Em nói hay thật, mẹ già rồi, lại có mỗi hai vợ chồng mình để nương tựa, ta ra ở riêng thì ai sẽ chăm sóc mẹ đây?
      – Chăm sóc? Anh chăm được mẹ thì chăm, chứ em chịu, em mệt mỏi quá rồi.
      – Em mệt à, để anh đưa em đến thầy lang cắt ít thuốc là khỏi ngay ấy mà.
      – Thầy lang, thầy lang thì sao chữa nổi nỗi khổ của em.
      – Ông thầy này giỏi lắm, chữa được bách bệnh đó, thuốc gì ông ta cũng có.

      Một ngày nọ, cô tìm tới nhà một cụ lang. Sau khi kể hết sự tình, cô xin cụ một liều thuốc độc để bỏ cho mẹ chồng ăn. Ban đầu cụ lang từ chối, nhưng sau đó do cô một mực năn nỉ, sau một hồi lâu suy nghĩ, cuối cùng cụ bảo:
      – “Thôi được, ta có một bài thuốc bí truyền, nhưng bài thuốc này khó thực hiện lắm, không biết cô có làm theo được không?”
      – Dạ, khó mấy con cũng cố gắng được ạ.
      – Được, vậy cô chờ ta một lát.
      Một lúc sau thầy lang mang thuốc ra và nói:
      – Cô mang thuốc này về hầm với thịt gà cho mẹ dùng. Mỗi ngày dùng một ít cho đến khi hết thì mẹ chồng cô sẽ không còn trên thế gian này nữa. Cô nên nhớ, để thuốc này có công hiệu, từ nay trở đi cô không được cãi mẹ, phải vâng lời và chăm sóc nâng niu bà hết mình. Như thế thuộc độc này mới có tác dụng.
      – Dạ con xin đội ơi thầy, con xin nhất nhất nghe theo lời thầy dặn.
      ……..
      – Mẹ ơi, con nấu cháo gà cho mẹ tẩm bổ, con mời mẹ ăn ngay cho nóng ạ.

      – Con dâu mẹ nấu ngon quá.

      Cô gái y lời dạy của thầy lang, một nửa năm trời, cô ta làm đúng như lời dặn của cụ. Hàng xóm láng giềng hết sức ngạc nhiên khi thấy cô con dâu trở nên ngoan ngoãn, cơm bưng nước rót, tẩm bổ chiều chuộng mẹ chồng. Bà mẹ chồng cũng đổi tính coi con dâu như con đẻ, đi đến đâu cũng khoe nhà mình tốt phúc có được dâu thảo.
      Thời gian trôi qua, chính cô gái cũng quên bẵng mình nấu thuốc để làm gì. Rồi một ngày cô sực nhớ: “Trời, thuốc của thầy lang cho đã hết rồi, vậy là cái ngày khủng khiếp đó đã sắp đến sao?”.

      Cô vộ vã đến nhà thầy lang và nói trong nghẹn ngào:
      – Con ngàn lạy thầy, thầy làm ơn cho con xin thuốc giải độc, giờ mẹ chồng con coi con như con đẻ, con cũng thấy bà như mẹ đẻ của mình. Con không đang tâm để mẹ chồng ra đi như vậy …
      – Có thật là con nghĩ vậy không?
      – Dạ, con đã thay đổi rồi, con cầu xin thầy cho con thuốc giải độc để mẹ con được sống.
      – Thôi được, vậy thì bây giờ ta sẽ cho con biết điều này, thuốc ta đưa cho con chỉ là thuốc bổ, thuốc độc có chăng là ở trong đầu con đó. Nếu cứ ở đó nó sẽ giết cả nhà con. Thuốc ta đưa tuy mẹ con uống nhưng nó đã tẩy sạch thuốc độc trong đầu con rồi. Con phải nhớ rằng, ở đời ta đối xử với người ra sao, thì người sẽ đối xử với ta như vậy.
      – …
      Bài viết được sưu tầm từ câu chuyện cổ ngày xưa, nhưng thiết nghĩ, nó vẫn luôn đúng trong thời đại ngày nay. “Ở đời đối xử với người ra sao, thì người đối xử lại với ta như vậy” vẫn luôn là một chân lý sống để ta học hỏi. Nếu ai cũng làm được điều này, thì câu chuyện muôn thuở “mẹ chồng nàng dâu” có lẽ đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *